1. Trang chủ >
  2. Luận Văn - Báo Cáo >
  3. Khoa học xã hội >

QUAN NIỆM VỀ ĐỊA DANH VÀ ĐỊA DANH HỌC 1. Lược sử nghiên cứu

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (3.56 MB, 47 trang )


biến trong dân gian, có hoặc khơng có khúc điệu. Ca dao là danh từ chỉ những tác phẩm ngôn từ phần lời ca của dân ca
không kể những tiếng đệm, tiếng láy, tiếng đưa hơi. Khơng phải tồn bộ những câu hát của một loại dân ca nào đó cứ tước bớt
tiếng đệm, tiếng láy, tiếng đưa hơi…thì đều là ca dao. Ca dao là những sáng tác văn chương được phổ biến rộng rãi, được lưu truyền qua nhiều thế hệ mang
những đặc điểm nhất định và bền vững về phong cách . Và ca dao đã trở thành một thuật ngữ dùng để chỉ một thể thơ dân gian.

II. QUAN NIỆM VỀ ĐỊA DANH VÀ ĐỊA DANH HỌC 1. Lược sử nghiên cứu


Nghiên cứu địa danh đã có từ sớm trên thế giới, và địa danh học thực sự được phát triển vào những năm 60 của thế kỉ XX. Khi nghiên cứu về địa danh
trên thế giới có nhiều khuynh hướng, quan điểm khơng giống nhau, và ngay cả ở Việt Nam cũng có nhiều quan điểm khác nhau. Cụ thể : ở nước ta, cho đến nay
đã có nhiều cơng trình nghiên cứu về địa danh . Do tính phức tạp của địa danh nên các khuynh hướng nghiên cứu cũng rất phong phú, đa dạng. Có thể tóm lại
hai khuynh hướng chính sau đây: Thứ nhất, có nhiều cơng trình tập hợp, khảo sát nghiên cứu địa danh mang
tính chất sưu tầm, lý giải dưới góc độ địa lý, lịch sử , văn hố. Tiêu biểu cho cách tiếp cận phi ngôn ngữ học này có thể kể đến đó là Nguyễn Văn Âu 2000
với ‘Một số vấn đề địa danh học Việt Nam’; hay cuốn sổ tay địa danh Việt Nam của Đinh Xn Vịnh.
Thứ hai, đó là cách tiếp cận ngơn ngữ học được khơi dòng bởi bài viết của tác giả Hồng Thị Châu ‘Mối liên hệ về ngơn ngữ cổ đại ở Đông Nam á qua một
vài tên sông’ 1964. Trên cơ sở nền tảng ban đầu này, một loạt các cơng trình nghiên cứu một cách cơng phu, hệ thống về địa danh được các tác giả khác lần
lượt công bố: Lê Trung Hoa với ‘địa danh ở thành phố Hồ Chí Minh’ 1991, Nguyễn Kiên Trường với ‘Những đặc điểm chính của địa danh Hải Phòng’
1996, và gần đây là Từ Thu Mai với “nghiên cứu địa danh Quảng Trị”. Có thể nói, những cơng trình này đã đưa ra những vấn đề căn bản của lý thuyết địa
danh cũng như cung cấp những nguồn tư liệu rất có giá trị, góp phần định hướng cho những người nghiên cứu về sau. Ngồi ra, khơng thể khơng kể đến một số
bài viết theo hướng so sánh-lịch sử, hướng ngơn ngữ -văn hố của một số tác giả khác như Trần Trí Dõi : “Về một vài địa danh, tên riêng gốc Nam Đảo trong
vùng Hà Nội xưa”2000, “tiếp tục tìm hiểu về xuất xứ và ý nghĩa địa danh Cổ Loa” 2005; hay Nguyễn Văn Hiệu “những địa danh gốc Hán ở một số vùng
dân tộc Mông Dao ở Việt Nam” 2005. Những bài viết này có tác dụng nghiên cứu địa danh ở bề sâu, cung cấp cho ta một cái nhìn khoa học và đa chiều về địa
danh. Chính sự đa dạng trong khuynh hướng tiếp cận đa thể hiện tính chất liên
ngành của chuyên ngành ngơn ngữ học còn nhiều điều cần khám phá này. Còn địa danh trong tục ngữ ca dao thì hiện nay cũng đã có một số người
quan tâm chú ý đến, và đã có một số bài viết hay khố luận tốt nghiệp làm về địa danh trong tục ngữ ca dao Việt Nam. Trong niên luận này chúng tôi tập trung
nghiên cứu địa danh Việt Nam trong ca dao.

2. Cơ sở lý thuyết


Xem Thêm
Tải bản đầy đủ (.doc) (47 trang)

×