Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (3.86 MB, 499 trang )
68
Will Durant: CÂU TRUYỆN TRIẾT HỌC
v{ trước Aristote cũng có khoa học và triết lý nhưng còn trong
trạng th|i thô sơ. Đ~ có nhiều cuộc nghiên cứu của người Hy
Lạp để phát triển khoa học nhưng những cuộc nghiên cứu ấy
ngày nay không thể xem là khoa học mà chỉ có thể xem như một
loại thần học. Nói một cách khác, dân cổ Hy Lạp có khuynh
hướng giảng giải tất cả những hiện tượng thiên nhiên như l{
hành vi của các thần linh.
Một v{i người tiên phong tìm c|ch đi ra khỏi ngõ bí ấy. Thalès
(649 - 550 TCN) được coi l{ cha đẻ của triết lý xuất thân là một
nh{ thiên văn lên tiếng công kích thói mê tín, xem các tinh tú
trên trời như những thần linh. Môn đệ của Thalès là Anaximandre có công vẽ những vị trí của những tinh tú v{ đưa ra thuyết
táo bạo rằng vũ trụ trước kia chỉ là một khối loãng, các hành tinh
v{ định tinh từ trong khối ấy m{ ra. Vũ trụ xoay vần theo từng
chu kỳ hợp rồi tan, tan rồi hợp. Tr|i đất nằm trên không trung
nhờ sức hút, tất cả c|c h{nh tinh đều có chất lỏng, dần dần chất
lỏng ấy bốc hơi do ảnh hưởng của mặt trời. Đời sống bắt đầu ở
dưới biển và lần lần xuất hiện trên mặt đất vì biển bị bốc hơi.
Những con vật không còn nước để sống dần dần tập thở không
khí, đó là thủy tổ của những giống vật sống trên đất. Ngay cả loài
người cũng phải có một hình dáng khác bây giờ. Vì nếu loài
người quá yếu ớt lúc sơ sinh v{ đòi hỏi quá nhiều thời gian để
trưởng th{nh như ng{y nay thì không sao có thể tồn tại đến ngày
nay.
Một triết gia khác Anaximènes cho rằng vũ trụ bắt đầu bằng một
khối chất loãng. Khối ấy dần dần cô đọng lại thành gió, mây,
nước, đất v{ đ|. Ba trạng thái của vật là trạng thái khí, lỏng và
đặc l{ 3 giai đoạn của sự cô đọng. Động đất là do sự cô đọng chất
lỏng trong lòng đất. Đời sống và linh hồn là một sức mạnh tiềm
ARISTOTE
69
tàng có mặt khắp nơi.
Anaxagoras tìm cách giảng giải nhật thực và nguyệt thực. Ông là
thầy học của danh tướng Periclès. Ông khám phá sự hô hấp của
cây cỏ và loài vật. Ông đưa ra giả thuyết rằng sở dĩ lo{i người
thông minh hơn súc vật là nhờ biết đi 2 ch}n trong khi d{nh 2
tay để làm những việc khác.
Một học giả kh|c tên l{ Héraclite đ~ hy sinh tất cả của cải để hiến
mình cho sự nghiên cứu khoa học. Ông tìm thấy rằng tất cả mọi
vật đều thay đổi. Tạo hóa xoay vần theo từng chu kỳ. Sự đấu
tranh l{ cha đẻ của vạn vật. Một học giả kh|c đ~ đưa ra thuyết
tiến hóa: ông cho rằng các bộ phận trong cơ thể của muôn loài
đều thay đổi theo với luật đ{o thải. Những bộ phận n{o đ|p ứng
với nhu cầu và thích hợp với hoàn cảnh sẽ được tồn tại trong khi
những bộ phận khác không thích hợp sẽ bị đ{o thải. Một vài học
giả kh|c đ~ đi gần đến thuyết nguyên tử dù một cách rất thô sơ.
Họ cho rằng ngoài thế giới hiện tại còn có vô số thế giới khác.
C|c h{nh tinh trong vũ trụ thường va chạm nhau và làm tan vỡ
nhiều thế giới. Trên đ}y l{ những điều mà các học giả Hy Lạp
dưới thời Aristote đ~ tìm thấy. Cần phải công nhận mặc dù với
những dụng cụ thô sơ, công trình ph|t minh của họ không phải
nhỏ. Mặt khác, chính chế độ nô lệ làm trì hoãn các phát minh
khoa học giúp ích đời sống: trong khi các nô lệ làm tất cả những
công việc nặng nhọc thì không ai nghĩ đến việc phát minh máy
móc làm gì. Trái lại phần lớn tư tưởng các học giả hướng về các
vấn đề chính trị và xã hội trong một nước Hy Lạp bị chia rẽ bởi
nhiều phe nhóm chống đối nhau gay gắt. Do đó triết lý và khoa
học chính trị có phần phong phú hơn những ngành khoa học
khác.
70
Will Durant: CÂU TRUYỆN TRIẾT HỌC
B. Aristote một nhà nghiên cứu thiên nhiên
Nếu chúng ta bắt đầu bằng cách khảo sát một tác phẩm của Aristote nhan đề là Vật lý học, chúng ta sẽ bị thất vọng. Sự thật là
trong cuốn vật lý học ấy chỉ trình bày những khái niệm siêu hình
về vật chất, sự chuyển động, không gian, thời gian, nguyên lý, và
những khái niệm tương tự. Một đoạn đặc sắc trong tác phẩm
trên là đoạn công kích khái niệm chân không của một học giả
đương thời. Aristote cho rằng trong vũ trụ không làm gì có chân
không. Ngày nay thuyết của Aristote đ~ bị khoa học chứng minh
l{ sai, nhưng chính nhờ sự công kích mà chúng ta biết được một
thuyết khoa học có giá trị. Về khoa thiên văn Aristote không tiến
bộ hơn c|c học giả đương thời là bao. Ông công kích thuyết của
Pythagore cho rằng mặt trời l{ trung t}m điểm của th|i dương
hệ, ông một dành vinh dự ấy cho tr|i đất. Tuy nhiên ông cũng có
nhiều nhận xét giá trị về sức nóng của mặt trời làm bốc hơi nước
biển, làm cạn sông ngòi, nước bốc hơi th{nh m}y v{ rơi xuống
th{nh mưa. Ông cho rằng xứ Ai Cập là công trình của sông Nil:
chính phù sa của nước sông này trong hàng ngàn thế kỷ đ~ đem
lại cho xứ Ai Cập những vùng đất phì nhiêu. Aristote cũng đ~
giảng giải một cách thỏa đ|ng sự thành lập các lục địa trên trái
đất, ông cho rằng các lục địa được nảy sinh và dần dần biến mất
dưới đ|y biển cùng với tất cả những nền văn minh ở trên ấy
trong một sự thay đổi tuần hoàn. Con người đi từ trạng th|i sơ
khai đến trạng th|i văn minh cực độ rồi sẽ trở về trạng th|i sơ
khai do những biến cố vĩ đại của tạo hóa.
ARISTOTE
71
C. Nền tảng của khoa sinh vật học
Trong khi Aristote quan sát những loại sinh vật trong vườn bách
thảo rộng lớn của ông, tự nhiên ông nhận thấy rằng những loại
sinh vật có thể được xếp hạng và giữa những hạng ấy có những
mối liên hệ mật thiết trong nhiều phương diện khác nhau chẳng
hạn như trong sự cấu tạo cơ thể, cách sinh sống, sự thụ thai, sự
cảm xúc... Những mối liên hệ này nối liền những loại sinh vật
thô sơ nhỏ bé nhất đến những loại sinh vật phức tạp nhất. Trong
lĩnh vực những loại sinh vật thô sơ nhỏ bé người ta rất khó lòng
phân biệt một sinh vật và một khoáng chất. Aristote cho rằng
ranh giới giữa một sinh vật và một khoáng chất trong lĩnh vực
này rất mơ hồ v{ đ|ng nghi ngờ. Mặt kh|c, người ta không thể
phân biệt động vật và thực vật. Đối với một vài loại có thể xem là
thực vật cũng được m{ xem l{ động vật cũng được. Trong nhiều
trường hợp khác rất khó phân biệt một loại này với một loại
khác.
Người ta có thể kết luận rằng đời sống trên tr|i đất phát triển
một cách liên tục từ trạng th|i thô sơ nhất đến trạng thái phức
tạp nhất. Trí thông minh cùng phát triển theo với trạng thái, nói
cách khác: trạng thái càng phức tạp, trí thông minh càng phát
triển. Đồng thời c|c cơ quan kiểm soát càng ngày càng tập trung,
thần kinh hệ được phát triển cùng với sự tập trung này.
Mặc dù có những nhận xét x|c đ|ng kể trên, Aristote không chủ
trương thuyết tiến hóa. Ông đả kích thuyết cho rằng các sinh vật
đấu tranh để sống và chỉ những sinh vật nào thích hợp nhất mới
được tồn tại. Ông cũng phủ nhận thuyết cho rằng con người trở
nên thông minh nhờ dùng 2 tay để làm việc thay vì để di chuyển.
Ông nói rằng cần phải suy nghĩ ngược lại nghĩa l{ con người biết